Con yêu

Khi con vẫn còn đang say ngủ sau một ngày dài sốt lăn lóc vì căn bệnh viêm amidan tái phát, ba lại phải lên đường tiếp tục hành trình tìm kiếm giấc mơ của mình, thứ mà bao năm qua tưởng như ba ngỡ đã bỏ quên.

ba đã thực sự thấp thỏm suốt đêm chỉ để cầu mong sao cho nhiệt độ chẳng hề mong muốn trong người con giảm xuống. nhưng con gái của ba cũng kiên cường lắm, không hề tỏ ra mệt mỏi hay than khóc hệt như cái tính cách của cô lớp trưởng trên lớp vác thước kẻ đi "hỏi thăm" từng bàn nếu như có bạn nào đó chưa ngoan. mỗi lần con kể chuyện chúng ta lại cười vang vì ngày xưa cái thước mà ba vác còn to và nặng nề hơn của con bây giờ nhiều lắm đấy.

bạn ba nói đúng, "đôi khi muốn thành công chúng ta buộc phải hy sinh một điều gì đó." nhưng dù có thành công đến mấy ba cũng tuyệt không bao giờ đưa các con ra thử thách hay đánh đổi. chỉ là ba cảm giác, chiến binh của ba đã thực sự rất kiên cường, con cũng có một "bà mẹ trẻ" hơn con bốn tuổi đủ để biết yêu thương, chăm sóc cho em mỗi khi ba đi vắng.

con yêu, nếu con đủ khôn lớn để biết rằng "thành công không phải là điểm đến, nó chỉ là cuộc hành trình" thì ba không ngại mỗi ngày vượt gần 200 km rồi lặp lại để đặt tay lên trái tim mình và thầm nói với các con rằng, "không đơn thuần chỉ là công việc, ở ngay đây ba vẫn đang bỏng cháy một đam mê!"

mạnh mẽ lên nhé gái ngoan, ốm mấy rồi cũng sẽ đến lúc phải đầu hàng ba con mình thôi. chiến binh của ba không phải sợ điều gì hết bởi vì chúng ta luôn còn có một gia đình.

mãi mãi một tình yêu các con nhé!

ba sẽ về sớm thôi!

17/01/2020

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *

Tin cùng chủ đề